Sân trường ngày nao bỡ ngỡ
Giờ đây lạc lõng không ngờ
Mây trắng bay đầy nỗi nhớ
Dệt dần nên những vần thơ
Tiếng cười dòn ran tan vỡ
Bỏ quên giọt nắng bơ vơ
Góc sân đỏ đầy phượng nở
Chỉ còn chiếc lá bao giờ…?
Một thời đi vào dĩ vãng
Mỗi người một nẻo lang thang
Nhớ về mái nhà xưa cũ
Nhịp thở con tim rộn ràng…Cua đồng (2001).









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét