Có những con người trên mảnh đất quê hương
Bàn chân sắt đã đi mòn sỏi đá
Nắng mưa bao mùa đã quen rồi vất vả
Sương giá hằn trên khuôn mặt yêu thương
Những công việc dậy từ sớm tinh sương
Khi ánh trăng còn mang đầy hơi đất
Những bữa cơm trưa vội vàng tất bật
Tấm lưng trần chưa kịp ráo mồ hôi
Những chiều quê trên mảnh đất xa xôi
Những đồi chè xanh lè nghi ngút khói
Mâm cơm chiều là một lời an ủi
Cùng gia đình góp nhặt những niềm vui
Có những con người trên quê hương tôi
Vai áo rách gió lùa lạnh buốt
Bao năm rồi áo nâu sờn mặc suốt
Dãi nắng dầm mưa…
Có những con người hôm nay và ngày xưa
Tần tảo sớm trưa sương mai lạnh giá
Dẫu ngày tháng vô tình tàn nhẫn quá
Vẫn âm thầm gieo xuống những mầm hoa
Đã bao lần những mùa lũ đi qua
Cuốn đi hết… cảnh điêu tàn để lại!
Hoa vừa nở những mong ngày kết trái
Trôi giữa dòng những ước mơ xa…
Những con đường hai bên chất đầy rơm
Những cánh đồng thơm mùi lúa mới
Những giọt mồ hôi chờ đợi
Ngọt ngào như một loài hoa…









Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét